Kênh âm nhạc tài tử tư
Hiện tại một số bài hát bị lỗi vì server google code không còn nữa. Các bạn nghe bài nào không được xin thông báo để chúng mình fix nhanh xin cám ơn

Quán Nữa Khuya - Minh Cảnh Trọng Hữu

Sáng tác : Viễn Châu | Thể loại: Cổ Nhạc | Đăng bởi: taitu_vinhlong | 128kb/s | Lượt nghe: 9,476

Chia sẻ link:
Nhúng blog:
Nhúng forum:

Thêm vào danh sách yêu thích

Yêu thích

Thêm vào Playlist của bạn

Thêm

Tạo một playlist mới

Tạo mới

Thông báo lỗi bài hát, các vấn đề phát sinh.

Bình luận

Lời bài hát Quán Nữa Khuya

Quán nửa khuya đèn mờ theo hơi khói, trút tâm tư vào đêm vắng canh dài. Quãng đời tôi tàu đêm vắng không người, vẫn lặng trôi. Tôi là người tha hương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương, câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay.

Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ, gót chân in ngàn muôn lối sông hồ, áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài, bóng hình ai. Hoa nào mà không phôi pha sắc hương, ân tình nào mà không gây vấn vương, lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương, để tìm thương.

Tôi, người viễn khách cô đơn dừng lại quán khuya giữa canh buồn hiu hắt, ngoảnh mặt nhìn xa sương rơi mờ mịt, quán lạnh về khuya vàng vọt ánh trăng........... gầy. Chén rượu từ ly theo ánh lửa vơi đầy. Mang tâm sự của kiếp giang hồ lận đận, nửa cuộc đời vay mượn nổi sầu riêng. Có phải anh sầu vì quê hương đất nước đã trải qua bao mùa chinh chiến đau thương. Máu hồng nào nhuộm đỏ cả Hương Giang, cho Trường Sơn quặn đau tình sông núị

Anh đã từng xuôi ngược qua những dòng sông đầy nước lũ, có ghé lại bên những quán trọ tàn khuya le lói ngọn đèn vàng…. Tôi đã phiêu bạt lang thang qua khắp nẻo đường trần. Thương Cà Mau rừng tràm xanh tiếp biển, nhớ Bạc Liêu cò trắng rợp bờ tre. Anh có về qua miền Trung nghèo khổ, mưa Trường Sơn sùi sụt suốt mùa đông. Từ chinh chiến cách ngăn trời quê cũ, bếp lửa nghèo tắt lịm giữa chiều sương.

Dĩ vãng tìm đâu thấy, như bóng mây chiều đang lững lờ theo gió bay. Cố xóa tình xưa ấy, ngân tiếng tơ chùng để tìm quên hương đắng cay. Muốn nhắn nhủ thời gian, ai mãi phong trần để đi tìm hương cố nhân. Áo trắng màu sương gió, lê gót xuôi ngược để tìm về nơi bến xưa.

Bến cũ ngày xưa người đi không một lời từ giả, anh có Cửu Long, nước sông buồn man mác, tôi yêu hoàng hôn Đà Lạt ủ sương.........mờ. Quán lạnh khuya nay vàng nhạt ánh trăng sầu. Tôi và anh cùng mang chung tâm sự, thương quê nghèo sau những ngày tháng loạn ly. Trăng nước Hậu Giang thương về xứ Huế, mưa bão miền Trung đẫm lệ trời Nam. Anh thương, anh nhớ Hậu Giang, tôi buồn, tôi vọng Quãng Nam, Ngự Bình…..

Hỡi người bạn miền Trung đất nghèo sỏi đá, bỗng nhiên mình hạnh ngộ giữa đêm nay, trao nhau vài mẩu chuyện tâm tình thân ái, rồi mai này mỗi kẻ một phương xa. Tôi về Nha Trang với thuỳ dương cát trắng. Tôi trở lại Long Hồ thăm chợ Trường An. Sông Mỹ Thuận lục bình trôi tản mạn. Bến Vân Lâu trăng ngập cả khoang đò. Thôi anh, đêm đã hầu tàn, rượu cũng vừa cạn chén, nơi quán nghèo hai kẻ sắp chia tay. Bao giờ, bao giờ tôi gặp lại anh lần nữa, thuở ấy thanh bình đã nở hoa.

Thông tin nghệ sĩ: Minh Cảnh



Minh Cảnh

Tên Thật: Nguyễn Minh Cảnh

Ngày Sinh: 1938

Nguyên quán: Chợ Lớn

Website:

Xem thông tin

Nghệ sĩ Minh Cảnh sanh năm 1939, thân phụ của Minh Cảnh là người quê ở Quảng Bình, vào Saigon làm phu đạp xe cyclo, sau khá hơn ông làm tài xế taxi. Mẹ của nghệ sĩ Minh Cảnh buôn gánh bán bưng. Theo lời kể của Minh Cảnh thì mẹ anh sanh đến 20 lần, mất đi 12 đứa con vì bịnh hoạn, còn lại 8 người con mà Minh Cảnh là lớn nhất.

Đến năm 11 tuổi, Minh Cảnh về sống với bà Ngoại và Dì Ba ở góc đường Nguyễn Thiện Thuật và Phan Thanh Giản. Minh Cảnh theo các bạn nghèo, đi bươi rác, lượm chai không, nylon và giấy vụn để bán lại cho các bà đi mua ve chai, buổi trưa và tối thì đi bán bánh cam, chuối chiên để kiếm tiền về phụ với gia đình. Minh Cảnh lấy hàng của chị chiên chuối chiên sau nhà nghệ sĩ Út Trà Ôn ở đường Phan Thanh Giản. Trong khi chờ lấy hàng, Minh Cảnh nghe trong nhà tiếng hát máy hát những bài ca vọng cổ, anh học theo để ca nghêu ngao trong những lúc buồn. Nghe riết rồi thuộc lòng, anh đâm ra ghiền nghe giọng ca vang lộng của thần tượng Út Trà Ôn, giọng ca ai oán não nùng của sầu nữ Út Bạch Lan và giọng ca êm dịu mùi mẫn của giọng ca vàng Hữu Phước.

Đến năm 15 tuổi, Minh Cảnh theo cha mẹ về ở đường Phạm Thế Hiển, quận 8. Ông thợ hớt tóc tên Sĩ, ở gần nhà anh, ông biết đờn cổ nhạc nên dạy cho Minh Cảnh ca vọng cổ và các bài bản cải lương.

Nhân ngày giổ Tổ 12 tháng 8 âm lịch năm 1960, Minh Cảnh đi bán bánh ú nhưn tôm thịt ở bến xe gần rạp hát Aristo đường Lê Lai, gần ga xe lửa Saigon. Minh Cảnh quen với anh Được, nhạc sĩ đàn violon trong ban cổ nhạc đoàn hát Kim Chung nên được anh Được dẫn vào gánh hát chơi. Minh Cảnh cũng thắp nhang lạy Tổ như các diễn viên trong đoàn hát và được cho ở lại ăn uống sau lễ giổ Tổ. Mặc dầu Minh Cảnh lúc đó đã được 21 tuổi nhưng anh ốm đói thường trực nên vóc người nhỏ xíu như một đứa trẻ 11 hay 12 tuổi thôi. Trong tiệc rượu sau lễ cúng Tổ, anh Được giới thiệu Minh Cảnh ca sáu câu vọng cổ tựa Lá thư người chiến sĩ. Anh Được đờn violon, Ngọc Sáu đờn cò, Bảy Trạch đờn kìm. Mọi người có mặt trong cuộc tiệc đều vổ tay khen hay. Nhạc sĩ đờn cò Sáu Xíu giới thiệu giọng ca của Minh Cảnh với ông bầu Long. Nghe Minh Cảnh ca sáu câu vọng cổ, ông Bầu Long chấp nhận cho Minh Cảnh vào đoàn hát, lương đêm bốn chục đồng và ký contrat 20.000 đồng trong hai năm. Chỉ có giọng ca lạ, luyến lái êm dịu, một em bán bánh cam ở đầu đường xó chợ được nâng lên trên sân khấu, với một số lương ngày một cao mà thời đó bất cứ người công chức nào đang làm việc cho chánh phủ cũng không thể mơ ước được số tiền lương và contrat cao như Minh Cảnh.

Nghệ danh Minh Cảnh là do vợ của nhạc Sĩ Năm Được đặt cho, mỹ danh thần đồng Minh Cảnh là do ký giả Nguyễn Ang Ca vì thấy Minh Cảnh nhỏ con như một trẻ nít nên tặng mỹ danh thần đồng cho Minh Cảnh mặc dù lúc đó anh đã được 21 tuổi.

Nghệ sĩ Minh Cảnh chưa hề được đào tạo nơi một trường nghệ thuật chánh quy nào, chưa phải đã theo học hát theo một trình tự làm quân hầu, kép con, kép cạnh rồi mới đến kép mùi, kép độc như phần đông các nghệ sĩ tiền phong đã trải qua. Minh Cảnh vào đoàn hát, đầu hôm sớm mai, chỉ biết ca rành sáu câu vọng cổ là một bước trở thành kép chánh, kép ca. Tình trạng nầy phổ biến trong thập niên 60 mà báo chí gọi là Kép ca đá kép diễn. Thời gian này các danh ca vọng cổ như Hữu Phước, Thành Được, Hùng Cường, Dũng Thanh Lâm, Minh Vương, Minh Cảnh, Minh Phụng, Út Bạch Lan, Ngọc Giàu, Thanh Nga, Lệ Thủy, Thanh Thanh Hoa, Mỹ Châu, dù về phương diện diễn xuất còn kém nhưng nhờ hơi ca vọng cổ, đã trở thành kép chánh, đào chánh của đoàn hát, trong khi đó thì các diễn viên với tài diễn xuất bậc thầy lại phải lui về hàng thứ hai hay thứ ba trong dàn đào kép của đoàn hát.. Thậm chí có người đổi nghề như mở quán cà phê, tiệm uốn tóc hay làm giáo sư kịch nghệ hoặc làm việc lồng tiếng Việt cho các phim ngoại quốc. Đó là những tài danh sân khấu như Năm Châu, Kim Cúc, Bảy Nhiêu, Ba Thâu, Văn Lâu, Tám Lắm, Văn Lang …

Tiền phong trào lưu ca vọng cổ dài hơi
Trong tuồng Quán Gấm Đầu Làng, nghệ sĩ Minh Cảnh đã ca câu vô vọng cổ liền một hơi 53 chữ, đó là câu vô vọng cổ dài hơi nhứt của Minh Cảnh, mở màn cho trào lưu ca vọng cổ dài hơi mà sau nầy các nghệ sĩ Giang Châu, Bình Trang, Châu Thanh và Phượng Hằng nối gót theo Minh Cảnh tạo ra một trường phái ca vọng cổ dài hơi.

NỔI DANH VỚI BẢN VỌNG CỔ ĐẦU TIÊN
Giữa năm 1961 Bầu Long dời đoàn Kim Chung về rạp Olympic. Cũng trong năm này nghệ sĩ Minh Cảnh nổi danh lớn với bài vọng cổ đầu tiên “ Tu là cội phúc” của soạn giả Viễn Châu. Từ đó về sau anh đã thu dĩa nổi tiếng những bài vọng cổ khác cũng của Viễn Châu ở hãng Asia, Việt Nam, Tứ Hải như: Võ Đông Sơ, Lưong Sơn Bá, Mưa trên phố Huế, Sầu vương ý nhạc, Chuyến xe lam chiều, Luư Bình Dưong Lễ, Lòng dạ đàn bà, Em bé đánh giày, Trái sầu riêng ( với Mỹ Châu), Đời mưa gió, Ni cô và Kiếm sĩ ( với Diệu Hiền), Ngưòi điên yêu trăng, Khóc cưòi, Hai bản đàn xuân ( của Quy Sắc),,,vv,,, Ở sân khấu Kim Chung anh đóng cặp với Diệu Hiền , Mỹ Châu, Kim Hoàng, Mỵ Lan qua những vở: Dôi mắt mẹ hiền, Tưóng cứop Bạch Hải Đưòng, Công Chúa cá Phò Mả cùi, Quán gấm đầu làng, Hoa rụng trắng thiền môn, Lục Vân Tiên Kiều Nguyệt Nga, Phật Thích Ca đắc đạo.
Năm 1963 , đoàn Kim Chung 2 đựoc thành lập, Minh Cảnh chuyển sang đoàn 2 cùng với Diệu Hiền, Mỹ Châu diễn qua những vở ; Manh áo quê nghèo, Ben cầu vọng thê, Lưõi kiếm thần, Lời thơ trên tuyết, Bức hoạ da ngưòi, Bẻ kiếm bên trời, Hận đầu xanh,Bích Vân Cung kỳ án, Trinh nữ lầu xanh…

Đến năm 1967 thì Minh Cảnh đứng ra lập đoàn hát riêng mang tên “ Minh Cảnh kịch đoàn. Anh thu băng, thu dĩa thành công, ra làm bầu thì thất bại vì nghề làm bầu gánh có những khúc mắc riêng, không phải dễ như hát ca trên sân khấu. Vì vậy Minh Cảnh cho gánh hát rã, anh trở về hát cho gánh hát Kim Chung, nhiều năm lưu diễn ở miền Trung.

Như phần đông nghệ sĩ cải lương khác, từ năm 1954 đến năm 1975, sân khấu cải lương và nghệ sĩ cải lương được một cuộc sống huy hoàng mà cho đến nay người ta vẫn thường gọi là thời hoàng kim của nghệ sĩ và nghệ thuật cải lương. Thời đó thu nhập của nghệ sĩ rất cao, cuộc sống thoải mái, văn nghệ tự do nên khán giả cũng mê xem cải lương. Sau năm 1975, cuộc đời của nghệ sĩ phải làm việc theo một lối khác,hát theo mục đích khác và cuộc sống khó khăn túng thiếu, cái thuở vàng son dành cho những giọng ca vàng không còn nữa. Minh Cảnh hiện đang sống tại Hoa Kỳ

Theo:cailuongvietnam.com

Sơ Lượt thông tin bạn diễn: Trọng Hữu



Trọng Hữu

Tên Thật: Đặng Trọng Hữu

Ngày Sinh: Đang cập nhật

Nguyên quán: Phụng Hiệp, Cần Thơ

Website: Đang cập nhật

Bài Hát Cùng Nghệ Sĩ

1

Gặp Lại Cố Nhân

Minh Cảnh | Lượt nghe: 2,433

2
3

Khúc Ca Tình Sầu

Minh Cảnh | Lượt nghe: 2,327

4

Cô Lái Đò

Minh Cảnh | Lượt nghe: 1,918

6

Võ Đông Sơ

Minh Cảnh | Lượt nghe: 1,770

7
8

Đường Về Hai Thôn

Minh Cảnh | Lượt nghe: 2,150

9

Mười Thương

Minh Cảnh | Lượt nghe: 1,663

10

Vui Bước Chân Ta

Minh Cảnh | Lượt nghe: 4,453